Kết quả tìm kiếm cho "lá ổi tác dụng gì"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 431
Theo bác sỹ Nguyễn Nguyên Huyền, giai đoạn đầu, Ebola rất dễ nhầm với các bệnh nhiễm virus thông thường vì người bệnh có thể sốt cao, đau đầu, đau mỏi cơ, mệt lả, đau họng.
'Một hôm tôi đi dạy, sinh viên hỏi tôi là 'Thầy ơi trong thời đại công nghệ, AI, em thấy học toán thì mới ra tiền, còn học văn toàn là viển vông, sến súa, vậy sao mình phải học văn làm gì?', một giảng viên kể.
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Khói thuốc chưa từng biết phân biệt người hút hay người đứng cạnh. Nó đi qua tất cả, qua người già, phụ nữ mang thai và những đứa trẻ đang tuổi lớn.
Trong ký ức nhiều thế hệ người Việt, hình ảnh nữ anh hùng Võ Thị Sáu bước ra pháp trường với một nhành hoa lê-ki-ma cài trên mái tóc đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ cách mạng. Hình ảnh ấy đi vào thơ ca, âm nhạc, điện ảnh và cả trong những câu chuyện kể truyền miệng suốt nhiều chục năm qua. Nhưng nếu nhìn từ góc độ sử liệu, câu hỏi đặt ra là: chi tiết ấy có thật hay không?
Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, dẫu muôn trùng cách trở bởi khói lửa chiến tranh, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn luôn là "ngọn hải đăng" soi sáng niềm tin và là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất cho đồng bào, chiến sĩ miền Nam. Từ trong bóng tối của ngục tù đế quốc đến giữa chiến trường sục sôi bom đạn, trái tim những người con phía nửa đầu đất nước vẫn luôn thổn thức hướng về Bác. Qua ký ức của những nhân chứng lịch sử và những kỷ vật nhuốm màu thời gian, chân dung vị lãnh tụ kính yêu hiện lên vừa vĩ đại, vừa gần gũi, trở thành lời thề quyết tâm thống nhất non sông của cả một dân tộc.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Ở Tân Hội (tỉnh An Giang), những câu chuyện kể về bà Nguyễn Kim Oanh, nguyên Bí thư xã, thường bắt đầu từ hình ảnh nữ du kích nhỏ người, nói ít, đeo khẩu K54 bên người, chỉ huy nhiều trận đánh đồn..., góp phần làm nên ngày giải phóng quê hương.
Trở về vùng đất đầu nguồn sau nhiều năm đổi thay, người viết cảm nhận rõ sự gắn bó của người dân với đất. Dù cuộc sống còn khó khăn, họ vẫn bám trụ, giữ nghề, giữ đất.
Trên công trình cầu Ba Ngạn, xã Mỹ Đức, cái nắng oi ả của miền Tây không thể ngăn cản từng nhóm người thoăn thoắt vận chuyển vật liệu, trộn bê tông, san phẳng mặt cầu. Tiếng máy trộn hòa cùng tiếng gọi nhau í ới, tạo nên một “bản hòa ca lao động” rộn rã, nghĩa tình.
Xe rời quốc lộ, rẽ vào tuyến đường dẫn lên núi Dài (Ngọa Long Sơn), hai bên là những hàng tầm vông thẳng tắp, xanh ngắt, vươn cao.